Hoa thạch thảo

Giữa muôn loài hoa rực rỡ, tôi vẫn luôn dành một góc nhỏ trong tim cho hoa thạch thảo – loài hoa tím nhạt, mỏng manh như một nỗi buồn dịu nhẹ. Không kiêu sa như hồng, chẳng rực rỡ như hướng dương, thạch thảo hiện diện lặng lẽ bên thềm gió, nép mình nơi góc vườn với vẻ đẹp thầm lặng mà sâu sắc.

Mỗi lần ngắm nhìn những cánh thạch thảo khẽ lay động trong gió chiều, tôi như thấy lòng mình chùng lại. Màu tím ấy không u sầu, cũng chẳng tươi vui – nó mang một cảm giác rất riêng: nhớ nhung, xa xăm, mà cũng thật dịu dàng. Giống như một lời thì thầm không thành tiếng, hoa thạch thảo nhắc tôi nhớ về những cuộc chia xa, những lời chưa kịp nói, và cả những điều đã cũ nhưng chẳng thể quên.

Có lẽ vì thế mà người ta bảo, thạch thảo là loài hoa của sự chờ đợi – sự chờ đợi không ồn ào, không náo nhiệt, mà âm thầm, bền bỉ như chính cánh hoa bé nhỏ kia vẫn kiên trì nở giữa những ngày cuối thu.

Thạch thảo không cần ai ngợi ca, không cần là tâm điểm giữa vườn hoa – nó chọn cách lặng thầm tỏa sáng theo cách của riêng mình. Và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: có những vẻ đẹp không đến từ sự nổi bật, mà đến từ sự giản dị, tinh khôi và chân thành.

1 bình luận trong “Hoa thạch thảo”

Trả lời Vy Vy Trịnh Huỷ trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Cửa hàng
Giỏ hàng
Thanh toán
Lên đầu trang