Giữa muôn vàn loài hoa kiêu sa, lan đại quân tử hiện lên như một người trầm lặng, cốt cách thanh cao, chẳng phô trương mà vẫn khiến người ta ngắm mãi không chán. Mỗi bông hoa như được gọt giũa bởi sự kiên nhẫn – cánh hoa cứng cáp, sắc cam ấm nồng, đứng thẳng vươn lên như chính tên gọi: “quân tử.”
Tôi không biết từ khi nào mình lại thương loài hoa ấy đến thế. Có lẽ là khi tôi học được rằng, lan đại quân tử không nở vội, không nở ồ ạt. Nó chờ đúng thời khắc – khi đủ nắng, đủ gió, đủ độ chín của tháng ngày. Rồi âm thầm bung nở, như người biết rõ giá trị bản thân, chẳng cần ai phải công nhận.
Có hôm buổi sáng tinh mơ, tôi đứng ngắm chậu lan nơi hiên nhà, thấy lòng dịu lại. Dáng đứng ấy, sắc cam ấy, mang theo cả một thông điệp tĩnh tại nhưng đầy bản lĩnh: sống giữa đời nhẹ nhàng, nhưng không nhạt nhòa.
Lan quân tử dạy tôi rằng, làm người không cần vội vàng khoe sắc – chỉ cần giữ khí chất, đủ âm thầm mà bền bỉ, đủ điềm tĩnh mà vững chãi. Hoa chỉ nở vài lần trong năm, nhưng mỗi lần là một lần khiến ta lặng người.